Anh ta lợi dụng nhà máy in tiền để in tiền giấy giả, đục khoét 100 triệu euro của kho bạc nhà nước. Sau khi vụ việc bị phanh phui, nó thậm chí còn gây ra một cuộc đảo chính quốc gia ở Bồ Đào Nha!|InsHat

Anh ta lợi dụng nhà máy in tiền để in tiền giấy giả, đục khoét 100 triệu euro của kho bạc nhà nước. Sau khi vụ việc bị phanh phui, nó thậm chí còn gây ra một cuộc đảo chính quốc gia ở Bồ Đào Nha!

2844 InsHat

Hôm nay, tôi sẽ chia sẻ một trường hợp sản xuất tiền giấy giả ở Bồ Đào Nha. Vụ án này xảy ra vào năm 1925. Đây cũng là vụ gian lận ngân hàng lớn nhất trong lịch sử của Bồ Đào Nha. Nó được gọi là cuộc khủng hoảng tiền giấy ở Bồ Đào Nha. Và kẻ điều hành toàn bộ vụ lừa đảo hóa ra là một thanh niên trẻ 28 tuổi tên Arthur. Toàn bộ trò lừa đảo hoạt động giống như một tình tiết trong phim, Arthur đã sản xuất một số lượng lớn “tiền giả” với tổng mệnh giá lên tới 100 triệu euro, nhưng anh ta không giống như thiên tài làm giả Art Williams, người đã tự mình làm giả tiền bằng phương pháp sao chép. Arthur này đã sử dụng máy in tiền thật của chính phủ để in tiền, vậy anh ta đã lên kế hoạch cho toàn bộ vụ án làm tiền giả này như thế nào? Chúng ta sẽ bắt đầu câu chuyện của anh ta thời niên thiếu.

Cậu bé Arthur đáng thương

Arthur Dos Reis sinh ra tại Lisbon, thủ đô của Bồ Đào Nha vào năm 1896. Cha anh là chủ một xưởng sản xuất đồ nội thất, lúc đó Arthur rất quan tâm đến các khóa học về kỹ thuật và bắt đầu theo học ngành kỹ thuật công trình, nhưng lúc bấy giờ quyền lực quốc gia của Bồ Đào Nha đang dần suy yếu, nền kinh tế trong thời kỳ chiến tranh nhìn chung không được tốt, thêm vào đó công việc kinh doanh của cha anh bị thất bại và phá sản, vì vậy Arthur phải từ bỏ việc học của mình và ra ngoài tìm việc kiếm tiền phụ giúp gia đình. 

Năm 1916, chàng thanh niên 20 tuổi Arthur chuyển đến Angola ở Châu Phi cùng với người vợ của mình. Angola lúc đó vẫn còn là thuộc địa của Bồ Đào Nha, chỉ để theo đuổi giấc mơ làm giàu. Arthur đã làm giả bằng tốt nghiệp, anh ta ngẫu nhiên chọn lấy một trường đại học ở Bồ Đào Nha để làm giả chứng chỉ, và biến nó thành bằng tốt nghiệp của Học viện Bách khoa Đại học Oxford ở Vương quốc Anh. Ngoài ra, trên tấm bằng tốt nghiệp này anh cũng ghi chú thêm anh đã được đào tạo chuyên môn về kỹ thuật, địa chất, vật lý, hình học, toán học, chữ viết cổ, hóa học, cơ học, v…v... Nghe có vẻ rất khoa trương nhưng anh không ngờ rằng tấm bằng tốt nghiệp này đã thực sự được công nhận. Nhờ đó mà anh ấy cũng đã có được một công việc tốt. Anh ấy bắt đầu làm việc tại cục đường sắt với tư cách là một kỹ sư bảo trì linh kiện. Mặc dù bằng cấp này là bịa đặt, nhưng để mọi người không nghi ngờ về mình, Arthur cũng đã nỗ lực học hỏi các công nghệ liên quan đến kỹ thuật, và thuận lợi thể hiện thành công bản thân trong công việc này, kết quả là anh đã tiết kiệm được một khoản tiền lớn.

Lúc này, anh dự định quay trở lại Lisbon để thành lập công ty của riêng mình, thời điểm diễn ra vào năm 1920. Arthur thành lập một công ty thương mại xuất nhập khẩu ở Lisbon để xử lý việc xuất nhập khẩu hàng hóa giữa Angola và Bồ Đào Nha. Tuy nhiên suy thoái kinh tế kéo dài, Arthur bắt đầu rơi vào khủng hoảng tài chính và phải tìm cách huy động tiền để giải quyết hiện trạng này, vậy nên anh ta đã giả mạo tấm séc 100.000 đô la Mỹ để mua lại cổ phần của một công ty đường sắt sắp phá sản. Rồi dùng khoản đầu tư này để giải quyết khoản nợ trong tay, nhưng do chi phí xây dựng công ty đường sắt này quá cao và doanh thu quá thấp nên ông lại rơi vào tình trạng khủng hoảng tài chính, tình hình có thể nói là rất bấp bênh. Không lâu sau, Arthur bị phát hiện biển thủ công quỹ và phải ngồi tù 14 ngày, nhưng những ngày tháng ngồi tù Arthur không hề nghỉ ngơi mà luôn nghĩ cách làm thế nào để có thể giàu nhanh hơn. Anh quyết định bắt đầu từ ngân hàng, anh bắt đầu đọc rất nhiều quy định liên quan của Ngân hàng Trung ương Bồ Đào Nha, và bắt đầu lên kế hoạch cho một âm mưu mới.

Dòng tiền Bồ Đào Nha

Thực ra có một lí do khiến Arthur lựa chọn chuyển mình qua tiền tệ, đó là vào những năm 1920, đồng tiền mà Bồ Đào Nha sử dụng không giống với đồng tiền đang sử dụng ở thời điểm hiện tại là đồng euro, mà là đồng “Escudo”, đó là đồng tiền được Ngân hàng trung ương Bồ Đào Nha chịu trách nhiệm phát hành sử dụng trên toàn quốc, nhưng tại thời điểm này ngân hàng trung ương Bồ Đào Nha vẫn là một doanh nghiệp tư nhân, còn Angola thuộc địa của Bồ Đào Nha vào thời điểm đó họ sử dụng đồng tiền có in kí hiệu đặc biệt của Angola trên đó, mục đích là để phân biệt đồng tiền của thuộc địa và nước sở tại. Nhưng đồng Escudo của Angola chỉ bằng 1/10 so với đồng Escudo của Bồ Đào Nha. Vì Ngân hàng trung ương Bồ Đào Nha là một doanh nghiệp tư nhân nên sẽ có một số khu vực màu xám (khu tập trung kinh tế cần phải kiểm soát) để hoạt động, chẳng hạn như nếu chính phủ Bồ Đào Nha có một số nhu cầu cụ thể, họ có thể bí mật ủy thác ngân hàng trung ương để giúp phát hành tiền giấy, mà không cần phải giải thích cho người dân, và họ có thể nhanh chóng giải quyết vấn đề tiền bạc. Hơn nữa, sự quản lý của chính phủ Bồ Đào Nha vào thời điểm đó rất lỏng lẻo, các công chứng viên của các cơ quan chính phủ lơ là trong công việc, những hợp đồng, giấy tờ hầu hết chỉ xem qua loa, giống như vụ làm giả bằng cấp và chi phiếu của Arthur trước đây cũng chính nhờ thái độ làm việc như vậy mà phi vụ của anh ta mới dễ dàng trót lọt. Vì vậy, anh ta quyết định làm một hợp đồng giả và tìm cách để ngân hàng trung ương in tiền cho anh ta.

Vạch ra hợp đồng giả mạo

Vì ảnh hưởng từ lạm phát tại thời điểm đó, số lượng tiền giấy lưu hành trên thị trường quá lớn nên sẽ không có ai có thể kiểm tra tất cả các loại tiền giấy trên thị trường, vì vậy Arthur lấy danh nghĩa Ngân hàng Trung ương Bồ Đào Nha, đã soạn thảo một hợp đồng để in tiền giấy. Nội dung của hợp đồng này đại khái là Ngân hàng Trung ương Bồ Đào Nha ủy quyền cho Arthur tổ chức một nhóm đầu tư, mục đích là cho chính quyền địa phương của Angola vay tiền để thúc đẩy sự phát triển của Angola. Vì vậy, dự kiến ​​Ngân hàng Trung ương Bồ Đào Nha sẽ chịu trách nhiệm phát hành tiền giấy, sau đó sẽ được in bởi một công ty in ấn, cuối bản hợp đồng còn đính kèm một dòng chữ vì đây là “nhiệm vụ bí mật” nên Thống đốc Ngân hàng Bồ Đào Nha không muốn có thêm bất cứ ai biết về điều này, vì lẽ đó mà tất cả các nhân viên xử lý nhiệm vụ này chỉ có thể giữ bí mật nghiêm ngặt và lặng lẽ tiến hành. Thật lòng mà nói nội dung này khi nghe sẽ khiến người ta hoài nghi nhưng may mắn thay cho Arthur là bản hợp đồng này trót lọt và anh đã liên hệ thành công với bộ phận công chứng chịu trách nhiệm xem xét hợp đồng của chính phủ. Năm 1924, phòng công chứng đã cử một trợ lý công chứng đến giải quyết vấn đề này, vị trợ lý công chứng này chỉ xem qua nội dung của bản hợp đồng, và lắng nghe lý do Arthur nói với anh ta về khoản vay, chẳng cần nghĩ nhiều và ngay lập tức công chứng bản hợp đồng và hợp đồng chính thức có hiệu lực. Cuối cùng, Arthur đã giả mạo chữ ký của một số nhân viên Ngân hàng Trung ương Bồ Đào Nha trên hợp đồng, sau đó đính kèm chứng nhận công chứng làm bằng chứng cho hợp đồng, đồng thời Arthur liên tục nhấn mạnh với những người xử lý này:  Đây là một dự án đầu tư bí mật cần có độ bảo mật cao và không được tiết lộ ra ngoài. 

In tiền giấy

Sau khi có được bản hợp đồng có chữ ký của công chứng viên, bước tiếp theo cần làm là anh ta sẽ đi tìm nhà máy in để in tiền. Arthur tìm đến nhà in Watlow ở Anh Quốc để bàn bạc vấn đề này, người gặp gỡ Arthur chính là William Watlow- chủ của nhà máy in. Ông đã nghi ngờ khi nghe nói cần phải in một số lượng lớn tiền giấy như vậy. Rốt cuộc, sự việc được đích thân Chủ tịch Ngân hàng Trung ương Bồ Đào Nha ủy quyền tại sao lại giao cho một chàng thanh niên trẻ tuổi như thế này thực hiện? Kết quả là ông chủ nhà in đã không trực tiếp liên lạc với Chủ tịch Ngân hàng Trung ương Bồ Đào Nha, thay vào đó, ông ta yêu cầu Arthur phải đưa ra bức thư của tổng thống gửi cho anh để chứng minh rằng kế hoạch đó là thật. Với Arthur mà nói việc này chẳng khác gì món quà mà từ trên trời rơi xuống, vì việc ngụy tạo thư từ với anh là chuyện nhỏ, vậy là bức thư của Thống đốc Ngân hàng Trung ương Bồ Đào Nha nhanh chóng được chuyển đến tay ông chủ và Arthur vượt qua cửa ải này một cách suôn sẻ.

Có một vấn đề trong quá trình in tiền giấy của Công ty Watlow, đó là Công ty Watlow nhận thấy số sê-ri trên các tờ tiền bị lặp lại, đó là bởi vì chính Arthur đã tính toán chúng dựa trên số sê-ri của tờ tiền đang lưu hành trên thị trường. Anh ta sử dụng năm in và số lô để tính toán số sê-ri sẽ được in, nhưng điều anh ta không biết là Watlow vừa in một lô tiền giấy mới. Một vài số sê-ri trên đó bị trùng với số sê-ri của Arthur đưa cho. Thế là công ty Watlow ngay lập tức thông báo cho Ngân hàng Trung ương Bồ Đào Nha về việc lặp lại số sê-ri, nhưng người giữ vai trò liên lạc chủ chốt trong hợp đồng này với Ngân hàng Trung ương lại chính là Arthur, nên tin tức đã bị phía Arthur dập tắt, nhưng điều này cũng buộc Arthur phải nhanh chóng tìm ra cách giải quyết vấn đề, nếu không toàn bộ kế hoạch có thể thất bại tại bước này. Arthur giải thích với Watlow rằng vì những tờ tiền in mới này được sử dụng cho các khoản vay để thúc đẩy sự phát triển của Angola, nên chúng sẽ được in thêm kí hiệu chữ viết của Angola, đồng tiền đó sẽ khác với đồng tiền được sử dụng tại Bồ Đào Nha. Cho nên số sê-ri có lặp lại cũng không thành vấn đề, đến cuối cùng thì câu nói này đã thực sự thuyết phục được họ. 

Và Arthur đã đặc biệt ghi chú trên hợp đồng rằng công đoạn in chữ Angola này sẽ không thuộc trách nhiệm của Nhà in Watlow, mà tiền giấy phải được gửi đến Lisbon trước, tại đây sẽ có một nhà máy in khác chịu trách nhiệm in kí hiệu chữ viết Angola lên sau, sau đó tiền giấy sẽ được gửi đến Angola, và đương nhiên công ty Watlow không thể nghi ngờ anh ta thêm nữa. Lô tiền giấy sau đó được in thành công và gửi đến Lisbon một cách thuận lợi. Đứng trên lập trường của Watlow, họ sẽ chịu trách nhiệm về việc in ấn nửa đầu của lô tiền, sau đó đáng lẽ lô tiền phải được gửi đến Lisbon để in các ký tự Angola, và cuối cùng là gửi đến Angola để sử dụng tại địa phương. Nhưng trên thực tế, sau khi những tờ tiền này được gửi đến Lisbon, chúng đã chui thẳng vào túi của Arthur, đương nhiên Arthur sẽ không in kí tự chữ viết của Angola lên trên tờ tiền như những gì hợp đồng đã quy định, vì nếu chữ Angola được in trên tờ tiền mới thì giá trị của nó sẽ giảm xuống chỉ còn một phần mười mà thôi.

Việc tiếp theo Arthur phải suy nghĩ đó là làm thế nào để rửa tiền càng sớm càng tốt, vì vẫn còn rất nhiều tiền giấy có số sê-ri trùng lặp, nếu bị phát hiện sẽ gặp rắc rối lớn, vì vậy phải nhanh chóng rút khỏi đó, vì vậy Arthur bắt đầu liên kết với một nhóm xã hội đen nhỏ mang những tờ tiền mới với mệnh giá 500 Escudo này vào lưu thông trên thị trường Bồ Đào Nha. Không mất nhiều quá nhiều thời gian để công chúng nhanh chóng sử dụng những tờ tiền mới này với số lượng lớn, và kế hoạch làm tiền giả của Arthur là thành công. 

Trở thành người giàu sau một đêm

Công ty Watlow đã in tổng cộng 200.000 tờ tiền mới với mệnh giá 500 escudo, với tổng giá trị là 100 triệu escudo, chiếm khoảng 0,88% GDP cả năm của Bồ Đào Nha vào thời điểm đó.  

Sau khi Arthur rửa tiền, anh ta bắt đầu kinh doanh hợp pháp. Anh đã tìm được một vài đối tác và thành lập Ngân hàng liên kết Angola - Bồ Đào Nha ở Angola để giúp phát hành nhiều tiền giấy hơn. Anh cũng mua rất nhiều đất và các tòa nhà ở cả Bồ Đào Nha và Angola. Ngoài ra còn đầu tư nhiều vào các công ty niêm yết. Còn vợ anh đã mua rất nhiều đồ trang sức và quần áo cao cấp. Có vẻ như kế hoạch của Arthur đã có kết thúc thành công viên mãn, nhưng tham vọng của anh ấy còn hơn thế nữa. Chúng ta đã đề cập trước đó rằng Ngân hàng Trung ương Bồ Đào Nha vẫn là một doanh nghiệp tư nhân, vì vậy để toàn bộ kế hoạch này sẽ không có cơ hội bị vạch trần trong tương lai, cách tốt nhất chính là trực tiếp giành được vốn chủ sở hữu trong Ngân hàng Trung ương Bồ Đào Nha. Thậm chí khi đã có đủ vốn chủ sở hữu, anh ta có thể trực tiếp trở thành chủ tịch của Ngân hàng Trung ương. Vì vậy anh ta bắt đầu bí mật mua lại cổ phiếu của Ngân hàng Trung ương Bồ Đào Nha. 

Trong năm 1925, do giao dịch chợ đen bỗng sôi động nên tin đồn về một số lượng lớn tiền giấy giả tràn vào thị trường xuất hiện, nhiều người nghi ngờ rằng ai đó đã làm ra một số lượng lớn tiền giấy giả rồi sử dụng chợ đen để rửa tiền. Tuy nhiên, Ngân hàng Trung ương Bồ Đào Nha vẫn tiếp tục giải thích và bác bỏ tin đồn, thậm chí còn so sánh các loại tiền giấy trên thị trường nhưng không tìm thấy tờ tiền giấy giả nào. Suy cho cùng thì những tờ tiền mà Arthur in ra tất cả đều được in bởi nhà máy in Watlow (một công ty chính thống của Anh), vì vậy, những tờ tiền này giống 100% so với những tờ tiền thật, chỉ khác ở chỗ là anh ta đã sử dụng hợp đồng giả để in chúng.

Lúc này ở Bồ Đào Nha lại xuất hiện một tin đồn khác, người ta nghi ngờ chính phủ Đức đang âm mưu cướp thuộc địa của Angola, vì cây to dễ hút gió nên mũi nhọn hướng vào Ngân hàng liên kết Angola - Bồ Đào Nha trong tay Arthur. Có người nói rằng ngân hàng của Arthur đã cấu kết với nước Đức để có được Angola. Trên thực tế, từ góc nhìn của người ngoài cuộc, không có gì ngạc nhiên khi một chàng trai nghèo 28 tuổi bỗng trở nên giỏi giang  trong việc mở một ngân hàng và đầu tư mạnh vào Angola. Không có gì đáng ngạc nhiên khi mọi người có những nghi ngờ liệu có một người đàn ông nào đó đứng sau hậu thuẫn cho anh ta hay không. Do đó, tờ Daily News của Bồ Đào Nha đã cử phóng viên hàng đầu của công ty đến để nghiên cứu về Arthur, và trên tờ báo này đã có rất nhiều lời bóng gió rằng Ngân hàng Angola - Bồ Đào Nha có vấn đề và ngân hàng này đã lên kế hoạch bán Angola. Điều này đã khiến làn sóng dư luận nổi lên và yêu cầu chính phủ điều tra tất cả các thông tin liên quan đến tài sản và ngân hàng của Arthur. Trên thực tế, việc tóm được tay cầm của Arthur không hề dễ như vậy, nhưng việc trở nên giàu có sau một đêm khi tuổi còn quá trẻ, lại có hành vi đầu tư nhiều vào đầu cơ (speculation) thì quả thật sẽ khiến cho người khác hoài nghi, cho nên những điều tra viên này chưa bao giờ từ bỏ việc truy tìm nhất cử nhất động của Arthur.

Âm mưu bại lộ

Vào ngày 5 tháng 12 năm 1925, một điều tra viên đã đến thành phố Porto của Bồ Đào Nha, để điều tra các khoản tiền gửi khổng lồ của Arthur trong Ngân hàng Angola. Một điều trùng hợp đã xảy ra đó là điều tra viên này bỗng phát hiện ra hai tờ tiền có dãy số giống nhau, đó có thể là tờ tiền mà Arthur còn chưa kịp xử lý. Chính tình tiết này đã lật lại toàn bộ vụ án và đưa nó ra ánh sáng. Chính phủ lập tức ra lệnh kiểm kê toàn bộ số tiền mặt trong tài khoản tiền gửi của Arthur. Sau khi so sánh, người ta tìm thấy nhiều số sê-ri trùng lặp hơn. Kế hoạch của Arthur cuối cùng đã bại lộ.

Vào ngày 6 tháng 12, chính phủ đã tịch thu tất cả tài liệu của Arthur và ban hành lệnh bắt giữ. Vài ngày sau Arthur nhận tội và bị bắt. Sau hàng loạt cuộc điều tra, hành vi giả mạo tài liệu một cách tinh vi của Arthur đã khiến chính thẩm phán phải ngỡ ngàng, họ không dám tin rằng các tài liệu này đã được thông qua bởi chính các cơ quan chính phủ. Để ngăn chặn những quan chức ăn hối lộ và gian trá này chạy trốn, vụ án đã được xét xử trong gần 5 năm, một cái giật dây đã bắt được một đám người. Cuối cùng Arthur bị kết án 20 năm tù và được trả tự do vào năm 1945. Sau khi mãn hạn tù, Arthur với việc thành thạo kỹ năng lừa đảo ngân hàng trong quá khứ, anh đã được phía ngân hàng ngỏ lời mời anh ta về làm việc với mức lương cao, nhưng Arthur vẫn từ chối, cuối cùng ông mất tất cả tài sản và quay trở lại cuộc sống nghèo khổ, ông qua đời vì một cơn đau tim vào năm 1950 hưởng thọ 58 tuổi. 

Tác động tiếp theo

Hành động in tiền giấy giả của Arthur đã có tác động rất lớn đến nền kinh tế và chính trị của Bồ Đào Nha. Do sự gia tăng đột ngột về dòng tiền trên thị trường, giá trị đồng tiền của Bồ Đào Nha đã giảm mạnh. Sau khi bị phát hiện, Ngân hàng Trung ương Bồ Đào Nha đã ra lệnh rằng trong vòng 20 ngày, tất cả người dân phải cầm tờ tiền 500 Escudo trên tay đến ngân hàng để xếp hàng đổi lấy tiền mới, nhưng cuối cùng chỉ thu hồi được 115.000 tờ, còn 85.000 tờ vẫn chưa thu hồi lại được. Ngoài ảnh hưởng đến kinh tế, vụ việc này còn làm ảnh hưởng lớn đến uy tín của chính phủ Bồ Đào Nha. Vào tháng 5 năm 1926, sự bất mãn của quần chúng lên đến đỉnh điểm, và cuối cùng nổ ra một cuộc đảo chính quân sự đánh bại chính phủ Cộng hòa đầu tiên của Bồ Đào Nha và Tổng thống Bernardino trong một cú đánh, nhưng đổi lại chính là hơn 40 năm chế độ độc tài ở Bồ Đào Nha. 

Công ty Watlow, công ty giúp Arthur in tiền giấy cũng bị ảnh hưởng, Ngân hàng Trung ương Bồ Đào Nha đã kiện Watlow lên Tòa án Tối cao London, vụ này trở thành một trong những phiên tòa phức tạp nhất trong lịch sử nước Anh. Cuối cùng, Công ty Watlow vẫn bị kết án đền bù 610.392 bảng Anh trong khi họ khăng khăng khẳng định rằng đây là những nội dung của hợp đồng đã được hợp pháp hóa, nhưng anh ta vẫn khó có thể thoát khỏi luật pháp, và đến cuối cùng thì Watlow đã chết trong tình trạng mắc chứng trầm cảm. Toàn bộ công ty được Nhà in Delaru (De La Rue) mua lại vào năm 1961, kết thúc lịch sử huy hoàng 150 năm của nhà in này.

Có thể nói Arthur là một gã lừa vô cùng may mắn, thật ra trong kế hoạch của anh ta có rất nhiều kẽ hở có thể bị lật tẩy, nếu không vì quá nhiều sự trùng hợp cùng những hành xử rẻ rúng của đám quan chức thì anh ta đã thất bại từ lâu rồi. Không ai nghĩ rằng một vụ lừa đảo tiền giấy giả lại ảnh hưởng đến vận mệnh của nhiều người và làm đảo lộn toàn bộ lịch sử của Bồ Đào Nha. Trên đây là những chia sẻ về vụ án làm tiền giả tại Bồ Đào Nha, nếu bạn có hứng thú với những câu chuyện về gian lận tài chính, bạn có thể tìm đọc cuốn: “Phi vụ Lừa đảo ô tô Dell”. Trích dẫn: Cô ấy tuyên bố rằng cô ấy sẽ phát minh một chiếc xe thần siêu tiết kiệm nhiên liệu, sử dụng nó để lừa đảo 33 triệu đô la Mỹ!

Đọc xong bài viết hướng dẫn mà bạn vẫn chưa biết làm thế nào để bắt đầu kiếm tiền online thì hãy tham gia kết bạn zalo ngay, sẽ có người giải đáp và chỉ cho bạn nhiều thông tin tài chính hơn.

Similar

Recommend