Hai ngày nghỉ cuối tuần mà người lao động yêu thích nhất thực chất là một âm mưu của các nhà tư bản, trong tương lai, nhiều khả năng sẽ có chính sách ba ngày nghỉ cuối tuần.|InsHat

Hai ngày nghỉ cuối tuần mà người lao động yêu thích nhất thực chất là một âm mưu của các nhà tư bản, trong tương lai, nhiều khả năng sẽ có chính sách ba ngày nghỉ cuối tuần.

2948 InsHat

Đối với hầu hết nhân viên văn phòng trẻ, hai ngày nghỉ một tuần giống như mặt trời mọc ở phía đông và lặn ở phía tây mỗi ngày. Đó được coi là chân lý về vận hành của thế giới. Tuy nhiên những tiền bối chắc hẳn vẫn còn ấn tượng về hình ảnh những nhóm học sinh, sinh viên, nhân viên văn phòng đến tận thứ bảy vẫn phải ra đường đi học, đi làm. Sau này khi thay đổi chế độ hai ngày nghỉ cuối tuần, ngay từ lúc bắt đầu người lao động cũng không hoàn toàn được tận hưởng hai ngày nghỉ một cách trọn vẹn.

Đứng từ góc độ nào thì hai ngày nghỉ cuối tuần chính là những điều có lợi đối với người lao động? Nhiều người cho rằng việc sự xuất hiện của hai ngày nghỉ cuối tuần là thành quả thắng lợi sau cuộc đối đầu giữa người lao động và tư bản, nhưng lịch sử ghi lại rằng người thúc đẩy chế độ hai ngày nghỉ cuối tuần hoàn toàn không phải là người lao động, mà là từ phía tư bản, và thậm chí mang lại lợi ích to lớn tiềm tàng cho tư bản và nền kinh tế nói chung. Lần này tôi sẽ chia sẻ với bạn về cơ chế hai ngày nghỉ cuối tuần. Cơ chế này đã có tác động rất lớn đến hoạt động kinh doanh hiện đại.

Tác động của cuộc cách mạng công nghiệp.

Câu chuyện quay ngược về thế kỷ 18. Vào thời điểm đó nước Anh được coi là trung tâm cơn lốc của cuộc cách mạng công nghiệp đã quét qua Châu Âu và Châu Mỹ, mang lại nguồn năng lượng to lớn cho sự tiến bộ của nền văn minh nhân loại, nhưng nó cũng tạo ra những giờ làm việc địa ngục nhất trong lịch sử loài người. Vào thời điểm đó không phân biệt tuổi tác hay giới tính tất cả mọi người đều làm việc 12-16 giờ một ngày và mức sống của họ tệ đến mức khó có thể tưởng tượng được ra. Mặc dù so với làm nông lương đi làm ở nhà máy cao hơn, nhưng mức lương nhiều hơn không mang lại chất lượng cuộc sống tốt hơn, chẳng hạn như từ khía cạnh ăn uống, mức tiêu thụ lương thực bình quân không tăng, cũng không có trường tăng mua do lương tăng mà người tỷ lệ người mua hàng hóa không thiết yếu có xu hướng giảm. Có một nghiên cứu cho thấy người lao động làm việc tại môi trường có áp lực cao, tỉ lệ ô nhiễm cao trong thời gian dài sẽ khiến sức khỏe suy yếu dần, tiền lương mà họ nhận được không đủ để chữa bệnh, ngoài việc mua rượu giải sầu ra thì về cơ bản họ không muốn nghĩ đến và cũng không có đủ tiền để mua những vật phẩm không thiết yếu khác. 

Người lao động vào thời điểm ngày này qua ngày khác từ sáng đến tối, điều duy nhất họ mong chờ tất nhiên là ngày nghỉ, ngày chủ nhật là ngày để họ thảnh thơi nghỉ ngơi, nhưng thời gian nghỉ hàng tuần chỉ vỏn vẹn có một ngày, không có cách nào để nạp lại năng lượng. Vì vậy công nhân Anh sử dụng cách đơn giản để giúp chính bản thân họ tạo ra một kỳ nghỉ hai ngày cuối tuần. Từ cuối thế kỷ 18 đến giữa thế kỷ 19 nhiều công nhân đã lựa chọn xin nghỉ vào thứ hai, nguyên nhân là ông chủ của họ cũng khó từ chối yếu tố liên quan đến tôn giáo. Mặc dù vào ngày hôm đó họ sẽ bị trừ lương nhưng dù sao mức lương ban đầu được trả cũng không cao, thêm vào đó ngày thường họ đã quá vất vả, vậy nên không có lý do gì để người lao động không cho phép bản thân được nghỉ ngơi thêm.

Thời gian trôi qua từ thế kỷ 19 đến thế kỷ 20, nhiều người lao động bị áp bức đến mức không thể chịu đựng nổi và đã nhảy ra đối đầu với giới tư bản. Thời gian làm việc địa ngục cuối cùng cũng được mang ra để đấu tranh. Năm 1847 Quốc hội Anh ký quy định về “thời gian làm việc của phụ nữ và trẻ em không được quá 10 giờ một ngày”. Cách mạng tháng 2 ở Pháp cũng đặt ra quy định người lao động không được làm việc quá 12 giờ một ngày. Một năm sau cuộc cách mạng tháng 2 ở Pháp diễn ra, người ta cũng đặt ra quy định “người lao động không được làm việc quá 12 giờ một ngày”. Vào năm 1908 nhà máy đầu tiên ở Hoa Kỳ đã quy định rõ ràng làm việc 5 ngày một tuần, và sau đó một số ngành cũng bắt đầu thực hiện hai ngày nghỉ hàng tuần. Đưa ra quyết định này có rất nhiều lý do khác nhau. Ví dụ tính đặc thù của ngành xây dựng, giúp người lao động của họ được hưởng quyền lợi nghỉ hai ngày mỗi tuần; ngành dệt may là do có nhiều người Do Thái hơn nên họ có thể nghỉ vào thứ 7 và ngày Sa-bát (Sabbath là ngày nghỉ và ngày thứ bảy trong Do Thái giáo), đồng thời duy trì truyền thống của những người theo đạo Thiên Chúa được nghỉ vào ngày chủ nhật. Chỉ cần cả hai bên phối hợp tốt việc sắp xếp kỳ nghỉ hai ngày cuối tuần cùng một lúc là được. Cách làm này được người lao động, cộng đồng người Do Thái và cả những người chủ Do Thái hoan nghênh. Mặc dù hai ngày nghỉ cuối tuần đang lần lượt xuất hiện trong các ngành công nghiệp hoặc nhà máy, nhưng nếu coi toàn bộ thế giới kinh doanh như một khu rừng, chỉ một vài cây rải rác đã nhen nhóm lên ngọn lửa hưởng chế độ hai ngày nghỉ cuối tuần. 

Sự xuất hiện của Ford.

Mãi cho đến năm 1926, một người đàn ông đã châm lửa, khiến ngày nghỉ thứ hai trong tuần trở thành chủ đề nóng trong xã hội. Anh ta không thuộc tổ chức công đoàn, thậm chí anh ta còn là lãnh đạo trong giới tư bản. Người đàn ông đó tên là Henry Ford, người sáng lập hang xe Ford. Sau lạm phát tài sản của ông ngày nay vào khoảng 200 tỷ USD, tương đương giá trị của Bezos người giàu nhất hiện nay. Năm 1914 Ford tuyên bố sẽ tăng lương cho công nhân, lương hàng ngày tăng từ 2,34 đô la Mỹ lên 5 đô la Mỹ, tức là tăng hơn gấp đôi, phúc lợi của họ không chỉ có vậy Ford còn công bố rằng giờ làm việc của nhà máy ô tô sẽ giảm từ 9 giờ một ngày xuống còn 8 giờ, lúc bấy giờ vô số công nhân lao vào làm việc cho ông. Năm 1926, Ford đưa ra những quy định mới khiến thế giới bên ngoài phải hoang mang, ông tuyên bố rằng nhân viên chỉ cần làm việc 5 ngày và tổng giờ làm là 40 giờ một tuần. Người ta nói rằng ông đã từng nói một lời rất khích lệ nhân viên: “Chế độ một ngày làm việc tám giờ cho phép chúng ta đi đến con đường thịnh vượng, và cơ chế làm việc năm ngày một tuần dẫn lối chúng ta đến với một con đường thịnh vượng hơn.”

Là người đứng đầu một tập đoàn ô tô khổng lồ mang phạm vi quốc gia và là một nhà lãnh đạo quan điểm nổi tiếng trong xã hội, Ford đã giúp nhân viên tăng lương và giảm ngày làm, biến ông trở thành một ông chủ thiên thần trong mắt nhân viên, nhưng việc phá vỡ luật chơi cũng biến ông trở thành kẻ thù trong mắt những nhà sản xuất khác. Hiệp hội Công Nghiệp Quốc Gia và Hiệp hội Các Nhà Sản Xuất Quốc Gia đã có những chỉ trích gay gắt đối với ông, gây ra một làn sóng lớn tại thương trường. Vậy còn Ford đã nghĩ gì? Ông  đã thực sự trở thành bạn của người lao động và phản bội giới tư bản? Câu trả lời thực sự là không. Các nghiên cứu đã phát hiện ra rằng việc tăng lương ban đầu của Ford không liên quan gì đến lợi ích của nhân viên. Lý do ông triển khai việc tăng lương có thể để thúc đẩy mức tiêu thụ của nhân viên. Còn việc giảm giờ làm việc và tăng ngày nghỉ, đó là ý nghĩa sâu xa hơn của việc kích thích tiêu dùng. Con người càng có nhiều thời gian rảnh, họ sẽ càng muốn tiêu tiền hơn. Kỳ nghỉ hai ngày sẽ khiến nhân viên muốn đi du lịch nhiều hơn và nhu cầu về ô tô sẽ tăng mạnh, khi mức tiêu dùng của nhân viên tăng lên, họ sẽ không có lý do gì để nghỉ việc, thay vào đó họ phải chăm chỉ làm việc, như vậy mới đáp ứng nhu cầu tiêu tiền của họ. Trong những ngày đầu của cách mạng công nghiệp, các chủ nhà máy chỉ biết rằng họ có thể tăng sản lượng bằng cách siết chặt nhân viên, nhưng không ai nghĩ rằng nhân viên thực sự là một phần trong số những người tiêu dùng, giải phóng tiền bạc và thời gian của họ sẽ tạo ra những lợi ích ngoài sức tưởng tượng. Đây là điểm khác biệt giữa Ford và những người khác. Như thể đã dự đoán trước tương lai, ông sẵn sàng hy sinh những khoản lợi nhuận vụn vặt của mình để đổi lấy những khoản lợi nhuận khổng lồ trong tương lai.

Sự ra đời của luật lao động.

Ngoài việc Ford biến hai ngày nghỉ cuối tuần trở thành chủ đề nóng trong xã hội, một sự kiện bất ngờ khác đó là việc áp dụng cơ chế này cho nhiều ngành công nghiệp hơn. Sự kiện này khiến cho nhiều doanh nghiệp đứng trước bờ vực phá sản, tỷ lệ thất nghiệp tăng cao gây bất ổn xã hội. Trong cuộc Đại suy thoái kinh tế bùng phát vào năm 1929, khi các doanh nghiệp dư thừa công suất nhiều công ty đã quyết định rút ngắn thời gian làm việc có nghĩa là mọi người sẽ làm hơn một giờ để có thêm nhiều người có việc làm hơn. Công ty cũng có thể nhờ vào việc giảm số giờ làm việc chung, giảm năng suất sản xuất để vượt qua mùa đông hiu quạnh này. Tuy vào thời điểm đó việc rút ngắn thời gian làm việc chỉ là cuộc đối phó khẩn cấp với cuộc đại suy thoái kinh tế, nhưng không ít các công ty đã thiết lập chế độ làm 5 ngày một tuần và thời gian nghỉ hai ngày mỗi tuần trở thành xu hướng của toàn xã hội hướng tới. Cuối cùng, vào năm 1938, Tổng Thống Hoa Kỳ lúc bấy giờ là Roosevelt đã ký “Luật Tiêu Chuẩn Lao Động Hợp Lý” quy định rằng người lao động phải làm việc 5 ngày một tuần với 40 giờ làm việc. Luật pháp của chính phủ cùng với việc thúc đẩy sự hỗ trợ từ công đoàn, chế độ hai ngày nghỉ cuối tuần được lan rộng đến Canada và các nước châu Âu. Cơn lốc này cũng thổi vào thế giới Trung Quốc nhiều năm sau đó. Trung Quốc bắt đầu thực hiện chế độ nghỉ hai ngày cuối tuần vào năm 1995, và Đài Loan và Hồng Kông cũng áp dụng chế độ này sau năm 2000. Cùng với sự dịch chuyển của thời gian, lịch sử của chế độ nghỉ hai ngày cuối tuần đã trải qua gần một trăm năm, và cách thức sản xuất của con người cũng đã trải qua những thay đổi to lớn trong thế kỷ qua. Dưới sự phát triển của khoa học và công nghệ, con người đã bước vào thời đại năng lực sản xuất tăng lên nhưng nhu cầu nhân lực lại giảm. Liệu có thể rút ngắn số ngày làm việc lại nữa không? Có không ít các quốc gia đã có những thử nghiệm về vấn đề này.

Thực nghiệm ba ngày nghỉ cuối tuần.

Thí nghiệm quy mô lớn gần đây nhất diễn ra ở Iceland và kết quả thu được thành công rực rỡ, Iceland thực hiện tiến hành thử nghiệm 3 ngày nghỉ mỗi tuần. Thời gian thí nghiệm từ năm 2015 đến năm 2019, số lượng người tham gia lên tới 2500 người , chiếm hơn 1% dân số đang làm việc ở Iceland. Trong thử nghiệm, họ làm việc bốn ngày một tuần với 35- 36 giờ mỗi tuần, nói chính xác hơn là mặc dù họ được nghỉ thêm một ngày nhưng số giờ làm việc hàng ngày của họ tăng thêm một giờ. Kết quả của thử nghiệm được chia thành người lao động và giới tư bản. Phản hồi từ phía người lao động không có gì đáng ngạc nhiên, việc nghỉ thêm một ngày khiến họ cảm thấy hạnh phúc hơn trong cuộc sống. Sự cân bằng giữa công việc và cuộc sống được cải thiện, họ có nhiều thời gian hơn để dành cho các thành viên trong gia đình, có thời gian rảnh rỗi cho các sở thích và nghỉ ngơi thật tốt để nạp năng lượng và có thể giúp họ quay trở lại làm việc hiệu quả hơn. Điều đáng ngạc nhiên hơn nữa là kết quả mang lại tích cực cho giới tư bản, trường hợp tốt nhất là giảm giờ làm nhưng tăng năng lực sản xuất, tuy nhiên, ngay cả trong trường hợp xấu nhất thì năng lực sản xuất vẫn không suy giảm mà vẫn duy trì ở mức ổn định. Tỷ lệ tham gia làm việc có hiệu quả nhất, nhân viên xin nghỉ ít hơn. Kết quả thử nghiệm của Iceland đã mang lại một động lực khác cho người lao động từ khắp nơi trên thế giới. Không chừng còn có thể có một cơ hội đưa hai ngày nghỉ cuối tuần vào lịch sử và vui vẻ chào đón chế độ ba ngày nghỉ trong tuần. Khả năng này cao đến mức nào? Có lẽ câu chuyện lịch sử vừa rồi có thể đưa ra một số hướng suy nghĩ nhất định. Trong quá trình phát triển hai ngày nghỉ trong tuần, bất luận là động lực thúc đẩy to lớn từ Ford hay là ảnh hưởng từ cuộc đại suy thoái kinh tế, việc các công ty rút ngắn thời gian làm việc đều được chi phối bởi  ý chí lãnh đạo từ lực lượng tư bản. Nói như vậy sở dĩ chế độ hai ngày nghỉ hàng tuần không gặp sự cản trở của giới tư bản, chính là vì điều đó có lợi cho bọn họ, nếu chế độ ba ngày nghỉ hàng tuần cũng có thể mang lại lợi ích to lớn cho giới tư bản thì họ sẵn sàng tăng thêm cơ hội để phổ cập điều này.

Hiện nay, các chuyên gia ở Nhật Bản đã nghiên cứu rằng nếu tất cả người lao động ở Nhật Bản áp dụng kỳ nghỉ ba ngày, liệu họ có thể tạo ra lợi ích cho nền kinh tế nói chung dưới tiền đề mức lương không biến động hay không? Kết quả là, họ ước tính rằng do thời gian rảnh rỗi của mọi người tăng, cơ hội tiêu dùng cũng tăng lên. Mức tiêu dùng cá nhân đã từng lên tới 10 nghìn tỷ yên một năm. Thời điểm đó Ford đã rất sâu sắc và dự đoán rằng thời gian nghỉ ngơi kéo dài hai ngày sẽ mang lại lợi ích kinh tế lớn, và bây giờ với ba ngày nghỉ một tuần cũng có thể thúc đẩy sự phát triển của nền kinh tế với tiền đề tương tự.

Kết luận.

Người lao động có nhiều ngày nghỉ hơn và nhiều thời gian rảnh hơn để cân bằng tốt hơn giữa công việc và cuộc sống. Năng suất làm việc có thể được tăng lên và thúc đẩy mong muốn tiêu thụ. Đối với người lao động và giới tư bản mà nói cơ chế đó đều có lợi cho cả hai bên, đồng thời nó cũng có tác động đến nền kinh tế chung. Dù đó có phải là âm mưu của phía tư bản hay không thì việc được nghỉ thêm một ngày là niềm hạnh phúc thiết thực nhất đối với những tầng lớp làm công ăn lương. Nếu bạn muốn biết thêm những phân tích về chủ nghĩa tư bản, bạn có thể đọc bài viết này: Chủ nghĩa tư bản là gì? Bản chất của khủng hoảng kinh tế như thế nào? Bong bóng Bitcoin là gì? Máy móc làm ảnh hưởng đến người lao động và nguy cơ mất việc làm? Cuốn sách cần đọc để hiểu về xã hội hiện đại.

Đọc xong bài viết hướng dẫn mà bạn vẫn chưa biết làm thế nào để bắt đầu kiếm tiền online thì hãy tham gia kết bạn zalo ngay, sẽ có người giải đáp và chỉ cho bạn nhiều thông tin tài chính hơn.

Similar

Recommend