Tại sao các tác phẩm nghệ thuật lại có giá cao ngất trời? Người giàu sử dụng tác phẩm nghệ thuật để rửa tiền như thế nào - Công cụ quản lý tài chính của người giàu là gì|InsHat

Tại sao các tác phẩm nghệ thuật lại có giá cao ngất trời? Người giàu sử dụng tác phẩm nghệ thuật để rửa tiền như thế nào - Công cụ quản lý tài chính của người giàu là gì

413 InsHat

Các vòng kết nối của những người giàu có đang chơi gì

Bất kể đó là người giàu Trung Quốc hay người nước ngoài, sự giàu có của họ đều tăng vọt và gu nghệ thuật của họ cũng tăng lên đáng kể. Cho dù đó là những nhà tư bản lớn cha truyền con nối ở Châu Âu và Châu Mỹ hay những người công nhân, nông dân đã đứng lên thông qua các cuộc cải cách, họ thỉnh thoảng đến các phòng trưng bày hoặc nơi bán đấu giá để bỏ tiền ra mua một số bức tranh, đồ cổ nổi tiếng thế giới, và những tác phẩm nghệ thuật hiện đại về để trưng bày như một báu vật.

Tác phẩm nghệ thuật có phải là bắt buộc?

Chủ tịch tập đoàn Wanda “Wang Jianlin” đã mua bức “Claude et Paloma” của Pablo Ruiz Picasso với giá 619,9 tỷ VND vào năm 2015. Năm 2016, chủ tịch của Huayi Brothers “Wang Zhongjun” đã mua lại tác phẩm “Ju Shi Tie” của nhà văn Zeng Gong thời Bắc Tống với giá 746,1 tỷ VND. Ngoài những người Trung Quốc giàu có này, những nhà tư bản cũ ở châu Âu cũng có lịch sử sưu tầm các tác phẩm nghệ thuật lâu đời và hầu hết chúng là những bộ sưu tập vô danh. Chúng ta sẽ không có cơ hội biết được nơi cất giấu của những báu vật quý hiếm này cho đến khi chúng được hiến tặng cho bảo tàng. Khi chúng ta vẫn còn phải thốt lên rằng những người giàu có hàng đầu này đã tiêu rất nhiều tiền vào chúng, thì bản thân chúng đã được đổi chủ và những người giàu có này đã mang những thứ được đấu giá này đi quyên góp.

Bởi vì vòng kết nối của giới giàu có rất nhỏ và ngưỡng đầu vào rất cao, điều đó khiến chúng ta càng cảm thấy bí ẩn. Khiến chúng ta tò mò đoán xuôi đoán ngược rốt cuộc những người giàu có này đang làm gì trong giới sưu tập nghệ thuật này. Có phải nó xuất phát từ cảm xúc, phong cách và những rào cản xã hội không? Người giàu trở nên giàu có là vì họ có tiền và biết cách kiếm ra tiền. Những gì người giàu đang làm có thể được tìm thấy bằng cách nhìn về phía trước.

Nếu bạn muốn trở nên giàu có thì chỉ kiếm tiền thôi là chưa đủ, bạn phải biết cách gìn giữ số tiền mình kiếm được. Do đó, kẻ thù đầu tiên của người giàu là việc đánh thuế của chính phủ. Theo báo cáo không chính thức của truyền thông Mỹ, thu nhập của Elon Reeve Musk vào năm 2020 là 34 nghìn tỷ VND. Nếu anh ta không thực hiện bất kỳ biện pháp tránh thuế nào mà trực tiếp đóng thuế, thì tổng số thuế phải nộp ở California là khoảng 50% thu nhập của anh ấy, tương đương 17 nghìn tỷ VND, vì vậy khoản thuế này buộc Elon Reeve Musk phải rời khỏi California. 

Vì vậy, muốn tìm cách hợp lý để tránh thuế đã trở thành một vấn đề trong cuộc sống của những người giàu, nếu bạn muốn giảm thuế, bạn phải tăng chi phí được khấu trừ thuế, vì vậy bạn phải mua những thứ như nhà sang trọng, du thuyền, máy bay, và mỏ dầu, nhưng những thứ này đều có hai điểm thiếu sót chung. Điểm thứ nhất là quá thực tế, những thứ này có giá cả do cung cầu thị trường quyết định, việc lên giá, phá giá cần phải căn cứ theo môi trường thị trường và chu kỳ kinh tế lớn, không dễ để kiểm soát được giá cả. Điểm thứ hai là giao dịch bằng tên thật dễ làm lộ ra sự giàu có, để giao dịch thì cần phải có đội ngũ luật sư, công ty vỏ bọc và quỹ tín thác để che giấu những tài sản này. Họ băn khoăn không biết có mặt hàng nào không có giá trị thực tế, nhỏ lẻ, lại thuận tiện trong việc vận chuyển, cất giữ, dễ kiểm soát giá cả hay không, chính những nhu cầu như vậy đã mang lại mảnh đất màu mỡ cho ngành nghệ thuật.

Con đường giao dịch

Bước đầu tiên của một người giàu là mua, nhưng bạn không thể mua một cách tùy tiện. Không có giá bán đề xuất chuẩn nào cho một tác phẩm nghệ thuật và nó không thể đo lường bằng chi phí sản xuất. Bức tranh bạn cho là đẹp có thể chỉ mình bạn nghĩ như vậy. Nếu bạn không suy nghĩ cẩn thận trước khi mua, nó sẽ trở thành vấn đề nan giải và người mua nó cuối cùng sẽ chịu thiệt hại.

Và giá trị của tác phẩm nghệ thuật được đánh giá bởi các chuyên gia trong ngành. Ngành nghệ thuật cao cấp là một vòng tròn rất nhỏ chỉ bao gồm một số phòng trưng bày có ảnh hưởng rất lớn, đơn vị bảo lãnh nghệ thuật và hai nhà đấu giá lớn. Các phòng trưng bày và đơn vị bảo lãnh này hơi giống công ty của các nghệ sĩ. Họ có khả năng biến đá thành vàng. Họ có thể chọn những gì họ thích từ một loạt tác phẩm nghệ thuật của các nghệ sĩ không tên tuổi để trở thành những đại lý độc quyền.

Bởi vì họ thuộc về các chuyên gia trong ngành này, một khi họ được lựa chọn để đóng gói, tuyên truyền, quảng cáo và đầu cơ, những nghệ sĩ này trở thành một ngôi sao đang lên, và các tác phẩm nghệ thuật của họ cũng được đảm bảo có giá trị. Các phòng trưng bày này thường là đại lý độc quyền, vì vậy mỗi nghệ sĩ dưới danh tiếng của họ có thể thu được một khoản hoa hồng có giá trị sau mỗi tác phẩm được bán. 

Khi bước vào một phòng trưng bày trang nhã, chúng ta thấy rằng chỉ có bản thân các tác phẩm nghệ thuật không có gắn những thẻ giá, bởi vì họ cần đưa ra mức giá dựa trên thực lực tài chính của mỗi cá nhân và những đại lý này cũng sẽ từ chối những mức giá mà họ cho rằng người mua chưa phải là những người giàu thực sự. Cố gắng để các tác phẩm cho một số ít những người sành sỏi và giàu có trong giới sưu tập hơn, điều này sẽ làm cho các tác phẩm nghệ thuật của họ trông có vẻ như càng khó đạt được hơn, từ đó đẩy giá của tác phẩm lên cao tới mức khiến họ không bán ra được.

Liệu các nhà đấu giá có minh bạch hơn giá tại phòng trưng bày? Trên thực tế, các nhà đấu giá và phòng trưng bày đều giống nhau, họ sẽ thực hiện các thao tác mờ ám khác nhau để đẩy giá vật phẩm đấu giá này lên. Nhà đấu giá phòng trưng bày ở đây giống một công ty môi giới hơn, kinh doanh theo kiểu búa rìu dư luận. Thông thường, các nhà sưu tập hoặc phòng trưng bày sẽ mời những người giàu có đến đấu giá một số tác phẩm nghệ thuật. Sau khi nhà đấu giá thẩm định và tuyên truyền chiến dịch trước khi đấu giá, hầu hết các mặt hàng đấu giá đã được đóng khung với đường viền bằng vàng.

Những tác phẩm nghệ thuật này sẽ được lồng vào một số câu chuyện lịch sử hào hùng về thời kỳ đầy thăng trầm của đất nước, và bởi vì các nhà đấu giá có thể đấu giá ẩn danh, họ có thể sắp xếp cho cấp dưới của mình trà trộn vào đám đông bên dưới để nâng giá, đây cũng là một thủ đoạn rất phổ biến hiện nay và hoàn toàn hợp pháp. Nhiều phòng trưng bày sẽ hợp tác với các nhà sưu tập để tự biên tự diễn và tự bán nhằm tăng giá và đẩy danh tiếng của tác phẩm nghệ thuật này lên. Các nhà đấu giá không thể bố trí người đóng giả làm khách hàng, nhưng họ có nhiều cách khác nhau để khuấy động bầu không khí này. Một trong những thao tác phổ biến nhất được gọi là “đấu giá đèn chùm - chandelier bidding”. Khi bắt đầu cuộc đấu giá, khi không có ai giơ bảng và khi họ đang do dự, đấu giá viên có thể giả vờ nhìn thấy ai đó trả giá tại cuộc đấu giá, nhưng thực tế họ chỉ đang chỉ tay lên chiếc đèn chùm ở trên trần nhà và vờ như đang hỏi giá, hành động này thứ nhất không chỉ có thể hâm nóng bầu không khí tại hiện trường, mà còn có thể vận động các đại gia có tâm lý muốn tham gia vào cuộc cạnh tranh. Thứ hai, nó cũng có thể bảo vệ giá dự trữ thấp nhất của tác phẩm này không bị lộ. Sau hàng loạt hành động của nhà đấu giá, có thể thấy những người không hiểu về thị trường, hám tiền đã bán giá cao hơn rất nhiều so với giá trị thị trường. Nhà đấu giá có thể trích tới 25% phí hoa hồng sau mỗi giao dịch thành công.

Lưu trữ có động cơ 

Vì vậy, giá của một tác phẩm nghệ thuật không nhất thiết phải liên quan đến chất lượng thực tế của nó, giá cả thường do một nhóm các chuyên gia trong giới nghệ thuật đưa ra. Có một kiểu người mua nó về để thưởng thức, họ sẽ trưng bày tác phẩm ở nơi dễ thấy nhất trong nhà, hoặc trong phòng trưng bày nghệ thuật riêng của họ. Vì điều này, họ phải trả thuế tiêu dùng cao và phải mua bảo hiểm cao ngất trời cho bộ sưu tập của mình. 

Một kiểu người khác không quan tâm đến nghệ thuật, họ coi những tác phẩm nghệ thuật này như một công cụ tài chính để giao dịch. Nếu là cái thứ hai, thì “Freeport – Khu kinh tế tự do” là ngôi nhà của bộ sưu tập nghệ thuật và phúc âm của bạn. “Freeport” có thể hiểu là quần đảo Cayman trong giới nghệ thuật, thực chất đây là một kho chứa hang hoá khổng lồ, được sử dụng chung cho việc trung chuyển và lưu giữ hàng hóa tại biên giới hoặc cảng. Về mặt lý thuyết mà nói, hàng hóa chỉ quá cảnh ở đây nên chưa nhập cảnh và không bị quốc gia nào đánh thuế. 

Ví dụ, nếu bạn mua một bức tranh sơn dầu trị giá 1,1 tỷ VND trong một cuộc đấu giá ở New York, vậy thì lúc đó bạn phải bỏ 100 triệu VND để nộp thuế tiêu thụ, nếu bạn chọn để nhà đấu giá vận chuyển bức tranh này trực tiếp cho Freeport thì bạn không cần phải bỏ ra 100 triệu VND tiền thuế tiêu thụ kia nữa. Bởi vì một khi tác phẩm nghệ thuật được bán hoặc thay đổi địa chỉ lưu trữ, thuế tiêu thụ liên quan sau khi rời cảng tự do sẽ được thu bởi quốc gia cuối cùng nơi lưu trữ sản phẩm. Trừ khi bạn muốn mang nó về nhà hoặc New York, bạn không cần phải lo lắng về vấn đề thuế tiêu thụ. 

Có một Freeport ở Geneva, nằm ở biên giới với Thụy Sĩ, chiếm diện tích hơn 60.000m2 và trông rất đơn giản, bao gồm các tòa nhà kho màu xám và được bao quanh bởi màn hình, dây thép gai và nhiều loại vật liệu khác nhau. Các cơ sở an ninh được canh gác cẩn mật. Trong nhà kho không biết ngày đêm này chứa đựng số lượng lớn các kiệt tác nghệ thuật đắt giá nhất thế giới. Theo ước tính của các tạp chí chuyên nghiệp, Geneva Freeport có tổng cộng 1,2 triệu tác phẩm nghệ thuật với tổng giá trị hơn 230 nghìn tỷ VND, ví dụ như bộ sưu tập của Bảo tàng Quốc gia Luân Đôn có tổng cộng 2.300 tác phẩm, bộ sưu tập của Bảo tàng Nghệ thuật Hiện đại gọi tắt là MoMA có tổng 200.000 tác phẩm. Sự so sánh như vậy có thể cho biết con số được lưu trữ ở đây khổng lồ như thế nào.

Điểm chung duy nhất mà chủ nhân của những tác phẩm nghệ thuật này là họ coi trọng chính sách lưu trữ ẩn danh và các biện pháp quản lý an ninh nghiêm ngặt của Geneva Freeport. Geneva Freeport chưa bao giờ mở cửa với thế giới bên ngoài. Họ có một hệ thống quản lý và công việc bảo mật mạnh mẽ. Bộ phận kiểm toán và các cơ quan chính phủ khác nhau không được phép tùy ý xâm nhập. Geneva Freeport do đó đã trở thành trạm trung chuyển và mua bán vật phẩm khảo cổ bất hợp pháp lớn nhất thế giới. Hệ thống ẩn danh danh tính của chúng đã được che giấu một cách suôn sẻ. Chỉ cho đến khi cảnh sát Ý được phép vào cuộc điều tra cảng tự do cách đây vài năm để truy tìm các bộ sưu tập bị đánh cắp, hoạt động buôn bán ngầm bẩn thỉu của Geneva Freeport lần đầu tiên bị phanh phui.

Khi ban quản lý biết được vụ việc đã lớn hơn và đến can ngăn, cảnh sát ltaly đã mở 45 hòm cất giữ, và tìm thấy một số lượng lớn cổ vật từ Rome và Etruscan và cả những cỗ quan tài cổ cực kỳ quý hiếm. Vào thời điểm đó, dư luận xôn xao khi vụ bê bối nổ ra ở châu Âu, Thụy Sĩ vốn luôn không dính dáng gì đến mình cũng bày tỏ việc không thể chấp nhận sự thật này. Ngoại trừ việc họ xấu hổ vì buôn bán các di tích văn hóa bất hợp pháp. Nhiều phương tiện truyền thông bắt đầu đặt câu hỏi về mô hình quản lý của Geneva Freeport tiềm ẩn một mối đe dọa khủng bố. Các phần tử khủng bố hoàn toàn có thể bí mật bán các hiện vật của Syria thông qua đây và thu được một số tiền lớn để chuẩn bị cho các cuộc tấn công khủng bố tiếp theo. 

Vì vậy, sau đó danh tiếng của Geneva Freeport bị mất uy tín và phải bắt đầu chuyển đổi, từ chối những bộ sưu tập không rõ nguồn gốc. Nghệ sĩ nổi tiếng Eli Broad cho rằng việc coi tác phẩm nghệ thuật như một món hàng được cất giấu trong nhà kho là trái đạo đức, vì hành vi này mang tiếng xấu làm liên luỵ đến những tác phẩm nghệ thuật này nên nhiều người giàu cuối cùng đã hào phóng quyên góp bộ sưu tập của họ. Liệu họ có thực sự là những nhà từ thiện chân chính?

Những người giàu có thực sự là những người sưu tập các tác phẩm nghệ thuật

Trên thế giới này, có đủ loại thể chế và kênh dành riêng để phục vụ những người giàu có. Bảo hiểm kiểu gì, thành lập công ty để tiết kiệm thuế, những phương pháp tiết kiệm thuế cơ bản này không còn đủ để những người giàu có ở cấp độ này sử dụng nữa! Những người giàu có mua tranh không phải vì họ thích mà là những tác phẩm nghệ thuật này có thuộc tính tài chính rất mạnh đối với họ. Một báo cáo trước đây của Deloitte (công ty kế toán lớn nhất thế giới) cho thấy 81% nhà sưu tập tin rằng mua bán tác phẩm nghệ thuật là một khoản đầu tư. Ngay cả nhân vật siêu phản diện trong phim của TENET, tay buôn vũ khí cũng tham gia vào việc buôn bán nghệ thuật và không thể tách rời khỏi nó.

Trên thực tế, những trường hợp như vậy đã từng tồn tại trong lịch sử Trung Quốc từ rất sớm. Vào thời cổ đại, khi các quan chức địa phương thời nhà Thanh muốn đến Bắc Kinh để hối lộ, theo thường lệ họ phải đến cửa hàng thư pháp và tranh cổ ở Liulichang để hỏi đường và giải thích rõ ràng họ muốn đưa bao nhiêu bạc cho quan chức nào, và sau đó chủ cửa hàng thư pháp và tranh sẽ nói với bạn rằng bạn nên gửi một bức tranh với nội dung như thế nào. Bức tranh thực chất được sưu tầm tại nhà riêng của quan chức cấp cao. Sau đó, chủ cửa hàng thư pháp và tranh sẽ đến nhà của vị quan này và dùng số tiền mà vị quan địa phương đã đưa trước để mua bức tranh trong bộ sưu tập của vị quan đó, rồi bán bức tranh đó cho người bán tranh. Anh ta chỉ cần đưa bức tranh còn nguyên vẹn đến tặng cho viên quan tại kinh đô là anh ta đã hoàn thành việc hối lộ!

Có một số lý do tại sao các tác phẩm nghệ thuật thư pháp và hội họa cổ đại có chức năng như vậy:

Thứ nhất, lý do chính là nó có thể được giao dịch ẩn danh.

Nhiều chuyên gia tin rằng nghệ thuật là ngành rửa tiền có rủi ro cao nhất, lớn nhất, hợp pháp và không chịu sự kiểm soát ở Hoa Kỳ, bởi vì các giao dịch nghệ thuật thường không có bất kỳ hồ sơ giao dịch nào và đề cập đến một số tiền rất lớn. Mặc dù Liên minh Châu Âu vẫn có một số quy định nghiêm ngặt về giao dịch nghệ thuật, nhưng Hoa Kỳ hoàn toàn không có quy định nào! 

Thứ hai, thị trường các tác phẩm nghệ thuật hoàn toàn không chịu sự kiểm soát.

Nó không có đơn vị giám sát cụ thể nào cả, không giống như ủy ban quản lý tài chính của Đài Loan! Cụ thể, việc bán hàng của họ thường được thực hiện thông qua các nhà cố vấn nghệ thuật đại diện cho người mua và người bán, và bạn không thể hỏi danh tính của bên kia hoặc nguồn tiền đến từ đâu. Ngay cả khi bạn hỏi, chuyên gia cố vấn nghệ thuật cũng sẽ không cho bạn biết, vì vậy nó tạo ra một lỗ hổng nghiêm trọng trong phòng chống rửa tiền ... 

Thứ ba, khối lượng giao dịch của nó ổn định.

Theo số liệu thống kê, kể cả trong đợt dịch bệnh năm nay, lượng giao dịch của thị trường các tác phẩm nghệ thuật cũng không bị ảnh hưởng quá nhiều.

Ví dụ, tôi phải làm gì nếu tôi muốn kiếm khoản tiền lớn từ thị trường các tác phẩm nghệ thuật?

Trước hết, bạn phải mua tác phẩm của một nghệ sĩ mà bạn tin tưởng với giá rẻ, và sau đó trong vài năm tới, bạn sẽ hợp tác với các đại lý nổi tiếng, thông qua việc thành lập các công ty con và duy trì mối quan hệ với các nhà đấu giá. Hãy tự mình mua và bán nó để tăng mức độ nổi tiếng của nghệ sĩ cũng như giá trị các tác phẩm của họ, và khi đến thời điểm thích hợp, bạn có thể kiếm được rất nhiều tiền.

Ví dụ nổi tiếng nhất là nghệ sĩ nổi tiếng người Anh Damien, ngay sau khi tốt nghiệp và bước chân vào xã hội, ông đã được các thương nhân ngắm trúng và mua các tác phẩm của ông với giá từ 60.000 đến 90.000 đô la Mỹ. Sau mười năm tự mình mua bán, tác phẩm của ông đã được các đại lý đầu cơ với giá 12 triệu đô la Mỹ, trực tiếp làm tăng giá trị của nó lên hơn 100 lần!

Quyên tặng

Việc quyên tặng các tác phẩm nghệ thuật ở nước ngoài có thể được dùng để khấu trừ thuế, cuối cùng họ không phải trả một đồng thuế nào, và họ cũng sẽ tặng cho bạn danh hiệu một nhà từ thiện vĩ đại. Nâng cao danh tiếng và giúp ích cho sự nghiệp của bạn. Bạn thấy sao? Cuối cùng, những người bán tranh có thể kiếm được nhiều tiền, và họ cũng có thể rửa tiền, những người buôn bán có thể kiếm được lợi nhuận, những người mua tranh có thể được miễn thuế và trở thành một nhà từ thiện lớn. Trong chu kỳ lợi ích này, mọi người đều là người chiến thắng.

Elon Musk đã mua bức tranh trị giá gần 22 tỷ đồng cách đây 10 năm, sau nhiều năm được các phòng tranh và nhà đấu giá quảng cáo rầm rộ, bức tranh này hiện có giá trị gần 2 nghìn tỷ đồng, nhưng việc tìm được người mua để sở hữu tác phẩm này lại không phải là một điều dễ dàng. Kể cả ông thực sự bán được bức tranh này đi, ông vẫn phải trả 44 tỷ đồng thuế lãi về vốn và khoảng 20% phí giao dịch ba bên. Giá thực tế chỉ còn 100 triệu đồng. Vậy với tình huống này chúng ta nên xử lý ra sao?

Giống như các nước Châu Âu và Châu Mỹ, có các chính sách phúc lợi mà các khoản đóng góp từ thiện có thể được khấu trừ thuế. Các khoản đóng góp của người Mỹ có thể bù đắp tới 30% doanh thu thuế mỗi năm. Lúc này, việc thẩm định giá trị của tác phẩm nghệ thuật phải nhờ đến người thẩm định mỹ thuật, vậy làm thế nào để tìm được người thẩm định tác phẩm? Trên thực tế, những người thẩm định này chính là người ở các phòng tranh hoặc nơi đấu giá đã bán tác phẩm nghệ thuật cho các nhà sưu tập. Lúc này, một bên thứ ba trung lập sẽ đưa ra một thẩm định thị trường công bằng về bức tranh.

Trong những năm gần đây, các hoạt động quyên góp nghệ thuật của người Mỹ đã cố tình phóng đại giá trị của nghệ thuật này để trốn thuế dưới hình thức trá hình, và đây đã trở thành mục tiêu chính của Sở Thuế vụ. Theo số liệu mà họ cung cấp, mỗi năm cục xử lý hơn 100.000 khoản tiền hoàn thuế quyên tặng đến từ các tác phẩm nghệ thuật, tổng trị giá hơn 22 nghìn tỷ VND, một nửa trong số đó có vấn đề báo cáo sai lệch giá trị của khoản quyên góp, số tiền gần như gấp đôi giá thực tế, và thậm chí một số bảo tàng vì chấp nhận khoản quyên góp này đã tham gia hoặc thậm chí góp phần vào việc gian lận thuế như vậy để nhận được nhiều khoản quyên góp hơn, bao gồm cả Trung tâm Getty nổi tiếng.

Khi Elon Musk tặng các bức tranh của mình cho bảo tàng, doanh thu từ thuế của ông cũng đã giảm được khoảng 2 nghìn tỷ VND. Lúc này, bảo tàng đã nhận được các bức tranh và nâng cao danh tiếng cũng như thu nhập của người quyên tặng thành các nhà từ thiện vĩ đại. Khi tin tức được tung ra, công chúng đều thấy rằng sự hào phóng và tốt bụng của Elon Musk đã khiến cổ phiếu Tesla tăng 3 điểm, và sau đó giá trị của Elon Musk đã tăng lên rất nhiều. Do đó, ngành kinh doanh nghệ thuật đã trở thành một thị trường tài chính khổng lồ mà không chịu bất kì sự giám sát nào. Các thuộc tính tài chính của việc bảo tồn giá trị và quỹ nhà ở, các giao dịch ẩn danh không thể theo dõi, và vẻ bề ngoài tuyệt đẹp của nghệ thuật và từ thiện đã khiến chúng ta thấy trong tin tức rằng những người giàu này đang tranh giành tiền và quyên góp hào phóng cho các tác phẩm nghệ thuật. 

Vì vậy, nói một cách thẳng thắn, thị trường nghệ thuật là một thị trường giao dịch tài chính không chịu sự giám sát. Miễn là các tác phẩm nghệ thuật không cần phải đăng ký, và chức năng như vậy sẽ luôn tồn tại. Thế giới của những người giàu thực sự chỉ có chúng ta không thể nghĩ đến, và không có điều gì là họ không thể làm được.

 

Nếu bạn muốn biết thêm các kiến thức về đầu tư tài chính, hãy tìm đọc bài viết: 8 thói quen sai lầm thường bị bỏ qua, bạn có thể kiếm nhiều tiền hơn bằng cách thay đổi chúng

Đọc xong bài viết hướng dẫn mà bạn vẫn chưa biết làm thế nào để bắt đầu kiếm tiền online thì hãy tham gia kết bạn zalo ngay, sẽ có người giải đáp và chỉ cho bạn nhiều thông tin tài chính hơn.

Similar

Recommend